Theo định nghĩa của Tổ chức Y học thế giới, béo phì là tình trạng tích lũy mỡ quá mức và không bình thường tại một vùng cơ thể hay toàn thân đến mức gây ảnh hưởng tới sức khỏe.
Đánh giá mức độ béo phì qua chỉ số khối cơ thể (BMI) bằng cách lấy cân nặng (kg) chia cho bình phương chiều cao (m). Nếu 19<BMI<25: cơ thể bình thường, 25<BMI<30: cơ thể thừa cân. Trường hợp BMI > 35 là cơ thể béo phì.
Theo quan niệm của nhiều người, béo phì chỉ liên quan đến thẩm mỹ, nhưng theo cơ cấu bệnh tật mới trên thế giới,và cả ở Việt Nam, béo phì là một bệnh lý. Thừa cân và béo phì là một vấn đề y học đang tăng lên với tốc độ một đại dịch. Tại Việt Nam, hiện có 16,8% ngườu từ 25-64 tuổi thừa cân, béo phì. Theo đó cứ 100 người trong độ tuổi trưởng thành thì có tới 17 người béo phì (tỷ lệ người béo phì ở thành thị cao gấp 3 lần ở nông thôn). Theo thống kê của Viện Dinh dưỡng Quốc gia, có tới 2/3 số người thừa cân, béo phì từ 45 tuổi trở lên, 1/3 còn lại từ 25-45 tuổi. Ở phụ nữ có tới 19.4% tỷ lệ mỡ cơ thể cao, và có 64% chị em phụ nữ có BMI > 23 là có béo bụng.
Béo phì là yếu tố nguy cơ của một loạt căn bệnh như tăng huyết áp, tiểu đường, xư vữa động mạch…Ngoài ra, người thừa cân còn có nguy cơ bị các bệnh xương khớp, thoái hóa khớp, đau cột sống…do cơ thể phải đỡ một khối lượng quá nặng. Không những vậy, béo phì còn ảnh hưởng nhiều đến yếu tố thẩm mỹ, thậm chí gây những áp lực, ức chế về tâm lý, ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống. sinh hoạt của người bệnh.
Bệnh sinh học và các vấn đề y học liên quan
Người ta chưa hiểu rõ bệnh sinh học của bệnh béo phì. Có những ý kiến cho rằng có yếu tố liên quan tới di truyền hoặc môi trường, yếu tố gia đình thể hiện khá rõ. Mặc dù chưa có câu trả lời khẳng định về sinh bệnh lý của bệnh béo phì nhưng một số quan sát trên những bệnh nhân béo phì đã cho những gợi ý quan trọng. Những người béo phì nói chung luôn có cảm giác đói mà nếu ăn số lượng thức ăn bằng trọng lượng thức ăn của người bình thường thì không có cảm giác no. Cảm giác đói trường diễn này là yếu tố quan trọng nhất. Những người béo phì thường có xu hướng ăn một số lượng lớn thức ăn trong một bữa. Một số người khác lại hay ăn vặt suốt cả ngày, thường ăn nhiều vào buổi tối, như vậy làm tăng lượng calo hấp thụ vào vượt quá rất nhiều so với nhu cầu chuyển hóa của cơ thể.
Những hiểu biết khoa học cơ bản về vai trò của các hocmon và các peptid cùng một số yếu tố khác đối với cảm giác no còn chưa hoàn chỉnh. Cholecystokinin (CCK) và ghrelin là những chất chủ yếu được tiết ra ở phần trên dạ dày khi tiếp xúc với thức ăn gây ra cảm giác no. Khi ngưỡng của ghrelin tăng lên sẽ làm tăng nhu cầu ăn. Những người ăn chế độ ít calo thì có ngưỡng ghrelin tăng. Bệnh nhân có lòng dạ dày bị thu hẹp nhưng vẫn cho phép thức ăn đi qua có ngưỡng ghrelin bình thường hoặc hơn cao sau khi mổ. Ngược lại, bệnh nhân mổ phẫu thuật nối tắt có ngưỡng ghrelin thấp sau mổ.
Bệnh béo phì là một bệnh chuyển hóa phối hợp với nhiều bệnh nội khoa. Một số bệnh nội khoa rất hiếm gặp khi ở người không béo phì. Bệnh phối hợp thường gặp nhất là bệnh viêm khớp và hoặc bệnh thoái hóa khớp ở ít nhất 50% bệnh nhân béo phì cần phải mổ. Tỉ lệ người bị khó thở khi ngủ cũng khá cao. Bệnh hen gặp ở trên 25% trường hợp, cao huyết áp gặp ơpr hơn 30%, đái tháo đường dạ dày thực quản gặp ở từ 20% đến 30% bệnh nhân béo phì. Người béo phì tuổi càng cao càng có nguy cơ bị các bệnh phối hợp. Người béo phì trên 50 tuổi bị các bệnh phối hợp nặng hơn so với người trẻ hơn.
.jpg)
0 nhận xét:
Speak up your mind
Tell us what you're thinking... !